Tâm Sự: Tản Mạn Với Nàng Xuân!

DinhQuocQuan

New member
Xác minh
#1
Em có thấy tháng giêng đang mỉm cười không? Bảng lảng hương xuân, nhẹ nhàng vạt nắng, những con đường lạnh lẽo tháng ngày nay đã rợp đầy màu sắc hoa xinh. Đầu ngõ nhà anh có hàng dã quỳ xôn xao trước gió, có gốc lộc vừng bùi ngùi tiễn bước đông qua. Phố chợ ngoài kia đông vui rộn rã với người xe, với những món quà. Mùa khô hanh tàn rồi, xuân ngập ngừng ngoài ô cửa sổ, em có thấy tháng giêng đang mỉm cười không? Và có thấy mùa xuân năm nay hình như hơi xanh xao quá!?

Giêng về trong đáy mắt, anh khoác áo mới lang thang trên những ngã đường quen thuộc, những nụ cười giòn tan, những chuyến xe tao ngộ. Sao em không về tô nắng tháng giêng cho đôi môi thắm đỏ, cho đôi má ửng hồng rồi mỉm cười xuống phố? Con phố bé nhỏ này có lẽ quá thênh thang cho tình yêu của chúng ta, nhưng chẳng lẽ nó cũng quá dài rộng, quá bộn bề cho một cái nhìn như thời xưa cũ!? Chà, xuân đến rồi đấy! Ngày vẫn cứ trôi, mùa vẫn hoài trôi…

Xuân về, anh bỗng nhớ điều chi rất lạ, không phải một người; không phải một thời mà cũng chẳng phải một nụ cười hay ánh mắt. Giấc mơ đi hoang về chốn xa xôi vô tận, bỏ lại nỗi niềm vọng vào lòng phố những nốt trầm lặng đến rợn người. Hoàng hôn không buông nhưng chiều thì vẫn tím, nỗi nhớ đầy vơi theo năm tháng, gió sắt xe xiên ngang vạt áo đùa cợt với vai gầy, khói thuốc nặng nề rơi xuống lòng tay, em có còn điều gì chưa nói với anh?

Chiều vẫn chìm trong cái lạnh mùa đông, hương xuân kia chỉ nở trong lòng, hồn rực lên tháng ngày yêu đương cháy bỏng. Con đường trở mình vài ba đợt gió, anh lại bước đi trong mớ dư hương mông lung lơ đễnh ngập tràn trong mê lạnh. Con đường này ngày xưa từng có hai người hò hẹn, nay chẳng ai về ven đường phong kín rêu xanh, kỷ niệm ùa lên vai người cứ thế miên man, day dứt mãi… Chẳng hiểu vì sao anh lại hướng những bước chân di về chốn xa xăm hoài niệm của những ngày nào, chẳng hiểu sao mình lại ngoái đầu về phía hoàng hôn để rồi ánh mắt lại rực lên nỗi sầu mười tám.

Xuân đẹp như nụ cười trên môi thiếu nữ, anh yêu cái nắng tháng giêng mềm mại ấy như ngày xưa đã từng rất yêu mái tóc một người, em có thấy tháng giêng đang mỉm cười không? Trước ngõ nhà anh có gốc si già đâm chồi nảy lộc, có cội mai vàng ủ những nụ xinh, có vạt cỏ rất xanh, có con nắng rất vàng, có loài gió nhẹ nhàng thơm lừng nỗi nhớ. Trước ngõ nhà em đã có những gì để chờ xuân tới? Lâu rồi anh cũng chưa qua, và con đường nơi em liệu có đơm hoa với đất trời hay vẫn đứng chờ một người mà giăng kín rong rêu một màu sầu sẫm, cũng lâu rồi anh chưa về lại…

Gió mơn man bên lưng chiều, lòng người cứ chênh vênh mỗi độ xuân về trên lối, em không thấy xuân về hay sao? Sao em không lấy con nắng tháng giêng mà tô cho môi đỏ, cho má hồng rồi khoác áo mới xuống phố đón mùa xuân tới? Biết đâu anh lại được gặp người như cái thuở nào xa lắc xa lơ? Hay con phố này đã dần mờ phai theo ngày tháng, và em cũng đang mỉm cười trong lòng phố khác với một người nao có bờ vai rộng? Có những điều vẫn luôn hiển hiện, cớ sao lòng cứ thích hỏi han…

Đêm nay là đêm giao thừa, bầu trời có lẽ đủ trong để cho ta ngắm những vì sao và ước mơ những điều chưa đến. Anh vẫn hạnh phúc với gia đình và những chuyến đi, anh vẫn vui vẻ với bạn bè và công việc, nhưng những điều đó lại thuộc về một bầu trời khác của tâm hồn. Khổ đau trong hạnh phúc chẳng có chút gì để gọi là một điều kỳ lạ. Và nếu như trong hai chúng ta có một ai đó thuộc về bầu trời của niềm vui, nếu có ai đó được hạnh phúc trong mọi ngăn khóa của trái tim, của tâm hồn thì anh hi vọng đó sẽ là em, bởi đã từ lâu, trong lòng anh đã chất chứa một nửa bầu trời riêng mang rất cũ!

Chỉ là rất tự nhiên thôi, anh lại nhớ đến mỏi lòng năm tháng xa xôi, giây phút giêng xuân là mùa hò hẹn. Nay xuân về, nơi anh có nắng, có gió, có mùa xuân bỏng cháy, và nơi anh cũng có thương nhớ, có bình yên, có kỷ niệm dâng đầy. Lòng lại rượi buồn vì những giấc chiêm bao, mùa xuân nay sao lại u sầu đến thế? Đã một thời hoang hoải với những giấc mơ, đã một thời lang thang trong những màn mưa chẳng biết lạnh lẽo là gì, ấy thế mà nay ngập tràn nắng xuân xanh cũng không đủ ấm lòng một chút…

Giêng về trong đáy mắt, chiều vẫn chìm trong cái lạnh tàn đông, anh khoác áo mới lang thang trên những ngã đường quen thuộc, vài lối mòn phong rêu, mấy chốn xưa cô quạnh. Sao em không về tô nắng tháng giêng cho rạng rỡ môi cười, cho dịu dàng ánh mắt rồi khoác áo mới mỉm cười cho mùa về thôi bớt xanh xao? Chà, xuân đến rồi đấy! Ngày vẫn cứ trôi, mùa vẫn hoài trôi, nhưng người thì không trở lại… thôi thì một lần hãy hóa thành mùa xuân cho phố người ơi!?

Em có thấy tháng giêng đang mỉm cười chăng, em có thấy xuân về hay chăng? Sao em không vận chút sắc xinh rồi mỉm cười đưa gót chân gầy xuống phố ngắm mùa hoa nở? Phố phường độ này người ta chưng đầy hoa cúc, hoa mai, sắc hương xuân ngan ngát rợp trời…

– Làm sao mà ta biết được, kỷ niệm xa rồi có tìm lại được đâu?

À, ra là thế…

Chỉ là rất tự nhiên thôi, anh lại nhớ đến mỏi lòng năm tháng xa xôi, thuở tháng giêng non là khởi đầu của mùa hò hẹn…

Chỉ là rất tự nhiên thôi!

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người


Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai…
 
Top